Với sự phục sinh của Chúa Giêsu, thời gian đã bắt đầu lại. Nói đơn giản: trước khi Chúa Giêsu sống lại từ cõi chết, mọi sự đã chết thì vẫn ở trong cái chết. Nhưng sau sự phục sinh của Người, không còn gì ở mãi trong cái chết nữa. Thời gian đã được khai mở lại từ đầu.
Trình thuật phục sinh trong Tin Mừng Luca mở đầu bằng lời: “vào buổi sáng ngày thứ nhất”. Đây là một cách nói có hai ý nghĩa: vừa chỉ ngày Chúa nhật – ngày đầu tuần, vừa chỉ ngày đầu tiên của một công trình tạo dựng mới. Với biến cố phục sinh, thời gian được bắt đầu lại. Thực vậy, thế giới đo thời gian từ chính ngày ấy: chúng ta đang ở năm 2026 kể từ buổi sáng Chúa Giêsu sống lại từ cõi chết.
Từ thuở ban đầu cho đến khi Chúa Giêsu phục sinh, mọi sự hữu hạn đều chết và ở lại trong cái chết. Trong truyền thống Do Thái – Kitô giáo, qua câu chuyện Adam và Eva sa ngã, người ta tin rằng ban đầu con người không được tạo dựng để phải chết; cái chết đi vào thế gian do tội lỗi của nguyên tổ. Ngày nay, vì những lý do thần học và khoa học vững chắc, câu chuyện ấy – cũng như các trình thuật “thuở ban đầu” trong Sách Sáng Thế – được hiểu mang tính biểu tượng và mẫu mực hơn là theo nghĩa đen. Làm người nghĩa là mang thân phận phải chết.
Dù bạn hiểu câu chuyện Adam và Eva theo nghĩa đen hay không, kết luận vẫn giống nhau: từ nguyên tổ trở đi, mọi sự đã chết thì vẫn ở trong cái chết.
Nhưng điều đó đã thay đổi với sự phục sinh của Chúa Giêsu. Khi Thiên Chúa cho Người sống lại, chính nền tảng của tạo thành đã bị biến đổi. Tự nhiên được đổi mới. Một thân xác đã chết được đưa vào sự sống mới. Có phải là điều không thể? Đúng – nếu không có việc thời gian bắt đầu lại! Đã có một “ngày thứ nhất” mới, một Sáng Thế mới, một lần nữa ta có thể nói: “thuở ban đầu”.
Và giờ đây, không còn gì ở mãi trong cái chết nữa, bởi Chúa Giêsu là “hoa quả đầu mùa” của thụ tạo mới. Điều đã xảy ra nơi Người cũng sẽ xảy ra nơi chúng ta. Chúng ta sẽ không ở mãi trong cái chết nhưng sẽ sống lại trong sự sống mới. Hơn nữa, điều này không chỉ đúng cho con người mà còn cho chính trái đất và mọi sự trên đó. Chúa Giêsu đến để cứu độ cả thế giới, không chỉ những con người sống trong thế giới.
Thánh Phaolô Tông đồ nói rất rõ điều này trong Thư Rôma: muôn loài thụ tạo – tức là thế giới vật chất – đang rên siết như trong cơn đau sinh nở, và chính nó cũng sẽ được giải thoát khỏi ách nô lệ của sự hư nát, để bước vào tự do và vinh quang của con cái Thiên Chúa (Rm 8,21-23).
Trái đất của chúng ta, cũng như thân xác con người, là hữu hạn – nó cũng đang tiến tới cái chết. Như ta biết, mặt trời rồi sẽ tàn lụi, và điều đó đồng nghĩa với cái chết của hành tinh này. Trái đất cũng cần được phục sinh, và Kinh Thánh bảo đảm rằng điều đó sẽ xảy ra.
Tất cả những điều này vượt quá sức tưởng tượng của chúng ta. Điều đó có nghĩa là gì? Phải chăng các loài vật cũng sẽ có sự sống đời đời? Những thú cưng thân yêu của ta có ở trên thiên đàng không? Cây cối có bước vào thiên đàng không? Toàn thể vũ trụ và trái đất này có được biến đổi và bước vào thiên đàng không?
Câu trả lời là có – nhưng “như thế nào” thì vượt quá trí tưởng tượng của chúng ta. Trí óc con người quá giới hạn. Điều này không thể hình dung được, trừ khi ta nhớ rằng Thiên Chúa – Cha của Chúa Giêsu Kitô – là Đấng vượt trên mọi hiểu biết, có thể làm những điều không thể tưởng tượng, kể cả việc biến đổi mọi sự thành sự sống mới.
Tin Mừng Tin Mừng Gioan có một đoạn rất sâu sắc nối kết sự phục sinh với công trình tạo dựng ban đầu. Trong lần hiện ra đầu tiên với các tông đồ, Chúa Giêsu thấy họ đang co cụm vì sợ hãi trong căn phòng đóng kín cửa. Người bước qua cửa đóng, đứng giữa họ, chào bình an, cho họ xem tay và cạnh sườn, rồi thổi hơi trên họ (Ga 20,21).
Hơi thở ấy gợi lại việc Thiên Chúa đã thổi hơi trên hỗn mang lúc khởi đầu, khi ánh sáng tách khỏi bóng tối và công trình tạo dựng bắt đầu hình thành.
Sau phục sinh, Chúa Giêsu thổi hơi trên các môn đệ, và một lần nữa trong lịch sử, ánh sáng bắt đầu tách khỏi bóng tối. Sự hoang mang, sợ hãi, yếu đuối của các tông đồ – “hỗn mang” của họ – bắt đầu nhường chỗ cho ánh sáng mới của phục sinh: ánh sáng của bác ái, niềm vui, bình an, kiên nhẫn, nhân hậu – những hoa trái của Thánh Thần.
Vì thế, thật chính xác khi nói rằng: với sự phục sinh của Chúa Giêsu, thời gian đã bắt đầu lại. Có một “ngày thứ nhất” mới, nơi ánh sáng một lần nữa tách khỏi bóng tối. Biến cố phục sinh là điều trọng đại nhất đã xảy ra kể từ khi Thiên Chúa phán: “Hãy có ánh sáng!” cách đây gần mười bốn tỷ năm. Trái đất, con người, muôn loài và toàn thể vũ trụ giờ đây được ban cho sự sống vượt trên cái chết.
Trước khi Chúa Giêsu phục sinh, mọi sự đã chết thì vẫn ở trong cái chết. Điều đó không còn đúng nữa.
Thời gian đã bắt đầu lại.