“Thầy ra đi thì tốt hơn cho anh em!” – Đây là một trong những lời trăn trối của Chúa Giêsu vào đêm trước khi Người bước vào cuộc khổ nạn.

Làm sao lại có thể nói rằng “tốt hơn cho chúng ta” khi một người chúng ta hết mực yêu thương rời đi? Điều này chỉ có lý nếu mối quan hệ đó đang bất hòa hoặc gây tổn hại. Nhưng làm sao điều đó lại đúng trong trường hợp chúng ta yêu thương ai đó sâu sắc và sẽ đau đớn khi thiếu vắng họ?

Biến cố Thăng thiên của Chúa Giêsu mang đến một lời câu trả lời thật sâu sắc . Người nói với các môn đệ rằng Người đi thì tốt hơn cho họ, vì nếu Người không đi, họ sẽ không thể nhận được Thánh Thần của Người. Tại sao lại thế? Tại sao Người phải đi để những người yêu mến Người có thể nhận được Thánh Thần ?

Điều này liên quan đến mầu nhiệm về sự hiện diện và sự vắng mặt. Chúng ta mang đến cho người khác điều gì đó bằng sự hiện diện của mình, nhưng chúng ta cũng để lại điều gì đó cho họ trong sự vắng mặt của mình. Nói tóm lại, điều chúng ta để lại trong sự vắng mặt là một không gian mới, trong đó họ có thể đón nhận con người chúng ta một cách thuần khiết hơn. Điều này nghe có vẻ trừu tượng cách vô vọng, nhưng chúng ta đều kinh nghiệm điều này trong cuộc sống thường ngày.

Đây là một ví dụ: Hãy hình dung một cô gái trẻ, được cha mẹ hết mực yêu thương, vừa tốt nghiệp trung học và rời nhà để đi học đại học, hoặc học nghề, hoặc bắt đầu một công việc. Những năm tháng tuổi thơ của cô đã kết thúc vĩnh viễn và cô cảm nhận được điều đó, cũng như cha mẹ cô. Cả hai phía đều đau đớn và buồn phiền. Cô có lẽ sẽ không nói ra thành lời, nhưng nếu có thể, cô sẽ nói với cha mẹ mình những gì Chúa Giêsu đã nói với những người thân yêu của Người khi Người nói lời từ biệt: “Thầy ra đi thì có lợi cho anh em. Thật vậy, nếu Thầy không ra đi, Đấng Bảo Trợ sẽ không đến với anh em.”

Chỉ khác là, đối với cô, những lời đó sẽ nghe như thế này: “Con đi thì tốt hơn cho cha mẹ (và cho con); nếu không, con sẽ mãi mãi là đứa con bé bỏng của cha mẹ và sẽ không thể trao tặng cha mẹ sự hiện diện của một người trưởng thành. Con cần phải đi để sự vắng mặt của con tạo ra không gian cho con trở về với cha mẹ như một người trưởng thành.”

Đó là mầu nhiệm của sự hiện diện và sự vắng mặt. Đây cũng chính là mầu nhiệm về sự thăng thiên của Chúa Giêsu, cách thế một thần khí mới có thể được nhận ra và đón nhận chỉ sau khi có một sự vắng mặt, một sự ra đi.

Điều này được thể hiện mạnh mẽ trong đoạn Tin Mừng theo Thánh Gioan, khi bà Maria Mađalêna gặp Chúa Giêsu phục sinh vào sáng Chúa Nhật Phục Sinh. Ban đầu, Maria không nhận ra Người; nhưng, sau khi nhận ra, phản ứng tức thì của Maria là ôm lấy Người một cái ôm quen thuộc. Tuy nhiên, Chúa Giêsu đã ngăn bà lại: “Đừng giữ Thầy lại, vì Thầy chưa lên cùng Cha Thầy và Cha anh em.”

Tại sao? Tại sao Chúa Giêsu dường như không muốn nhận một cái ôm quen thuộc từ một người bạn lâu năm?

Sự do dự này chính xác là do sự quen thuộc. Bà Maria muốn chào đón Chúa Giêsu cũ của bà trở về, nhưng đây không phải là Chúa Giêsu cũ của bà. Đây là Đấng Kitô phục sinh, Đấng giờ đây có điều gì đó mới mẻ để trao tặng bà. Điều Chúa Giêsu nhẹ nhàng nói với bà khi Người yêu cầu bà đừng “bám víu” vào Người là nếu bà tiếp tục bám víu vào con người cũ của Người, vào cách bà từng có Người, bà sẽ không thể đón nhận sự hiện diện mới của Người và những gì Người đang mang đến cho bà.

Việc Maria Mađalêna cố gắng ôm lấy Chúa Giêsu phục sinh giống như những bậc cha mẹ yêu thương, sau khi đau đớn nhớ nhung cô con gái nay đã trưởng thành khi cô vắng nhà, chào đón cô về nhà bằng một cái ôm và những lời: “Con gái bé bỏng của chúng ta đã về nhà rồi!” Nghe những lời này, cô con gái, dù có nói ra hay không, cũng sẽ cần nhẹ nhàng nói: “Nếu cha mẹ bám víu vào đứa con bé bỏng mà cha mẹ từng có, cha mẹ sẽ không thể đón nhận những điều quý giá mà cô con gái trưởng thành của cha mẹ giờ đây có thể mang lại.”

Động lực này, tức cách mà sự vắng mặt đau đớn của người chúng ta yêu thương có thể biến đổi sự hiện diện của họ để họ giờ đây có thể nuôi dưỡng chúng ta một cách sâu sắc hơn, là bản chất của mầu nhiệm thăng thiên, sự thăng thiên của Chúa Giêsu và của chính chúng ta.

Dù vậy, thật khó để không bám víu. Khi chúng ta chứng kiến những người xung quanh thay đổi, lớn lên, rời đi và trở thành một điều gì đó khác với cách chúng ta luôn biết và yêu thương họ, giống như bà Maria Mađalêna, điều đó có thể khiến chúng ta vừa khóc trong niềm vui vừa hối tiếc: vui vì thấy con gái bé bỏng của chúng ta giờ đã là một người phụ nữ trưởng thành đầy sức sống; hối tiếc vì chúng ta đã mất cô ấy theo cách chúng ta từng có cô ấy như một cô bé xinh đẹp.

“Thầy ra đi thì tốt hơn cho anh em.” Chúa Giêsu đã nói những lời đó vào đêm trước khi Người chịu chết. Tôi đã ở bên giường bệnh của cả cha và mẹ tôi. Gia đình chúng tôi đã níu giữ lấy họ. Chúng tôi không thể tin rằng họ ra đi thì tốt hơn cho chúng tôi. Đã năm mươi năm trôi qua kể từ khi họ qua đời và, dù sự ra đi của họ đau đớn đến mấy, giờ đây chúng tôi nhận ra rằng họ có thể cho chúng tôi điều mà chúng tôi không thể nhận được từ họ trước khi họ ra đi.