Đừng bao giờ nhầm lẫn Mùa Vọng với Mùa Chay. Mùa Chay là một mùa sám hối; màu sắc của nó là màu tím và biểu tượng là tro bụi. Khác với Mùa Chay, Mùa Vọng không nói về ăn chay và đền tội. Mùa Vọng nói về sự chờ đợi. Mùa Vọng là thời gian để chạm vào nỗi khao khát, mong mỏi, và hiểu thế nào là chờ đợi k. Màu sắc của mùa này là màu đỏ thẫm (crimson), màu của sự khao khát.
Với ý nghĩa đó, dưới đây là một số hình ảnh cho Mùa Vọng:
- Mọi giọt nước mắt đều đưa Đấng Messiah đến gần hơn! Đây là một tiên đề rút ra từ văn chương khải huyền Do Thái, nhấn mạnh rằng Đấng Mê-si-a chỉ có thể được sinh ra trong đời sống chúng ta khi chúng ta đã tạo ra một không gian thích hợp để đón nhận Ngài. Không gian đó được tạo nên thông qua sự khao khát, chờ đợi, nỗi đau khổ, những giọt nước mắt, và việc để cho những nỗi thất vọng và căng thẳng kéo giãn trái tim cũng như tầm nhìn của chúng ta đủ rộng để Đấng Mê-si-a có thể đến – không phải như một siêu nhân hay người hùng trong phim Hollywood, mà như một Hài nhi Giêsu yếu ớt, Người biểu lộ tình yêu thực sự là gì thông qua cách Ngài sống, chịu khổ hình, chịu chết và tha thứ.
- Để có cái cao cả, trước hết phải có sự thăng hoa! Từ “cao cả” (sublime) có gốc rễ từ từ “thăng hoa” (sublimation). Để một điều gì đó trở nên cao cả, trước hết phải có một sự căng thẳng (tension) nào đó. Sự căng thẳng càng lớn, kết quả sẽ càng cao cả nếu sự căng thẳng đó được dẫn đưa đến tận cùng và không bị giải tỏa quá sớm. Quá trình thai nghén không thể vội vàng, sự chữa lành đòi hỏi thời gian thích hợp, sự viên mãn tâm hồn dựa trên sự chờ đợi trước đó, và ngay cả rượu vang cũng cần đủ thời gian để ủ chín.
- Trong nỗi khát khao và cô đơn, chúng ta cảm nhận được Nước Thiên Chúa! Tất cả chúng ta đều quen thuộc với câu nói của Thánh Augustine: “Lạy Chúa, Chúa đã dựng nên con cho Chúa, và tâm hồn con sẽ còn khắc khoải cho đến khi được nghỉ yên trong Chúa.” Chúng ta có thể làm gì khi cảm thấy cô đơn, khi nỗi đau của sự đơn độc trở nên nhức nhối nhất? Chúng ta có thể sử dụng khoảnh khắc đó, cảm giác đau đớn về sự xa cách với sự thân mật, để cảm nhận về Nước Thiên Chúa; nghĩa là, để nỗi đau đó kéo giãn trái tim ta đủ rộng để cho ta một cảm thức chân thực hơn về những gì thực sự tạo nên Nước Trời.
- Nỗi khát khao và đau đớn giúp gia tăng “nhiệt độ tâm thức”!Đây là một hình ảnh được mượn từ Pierre Teilhard de Chardin. Teilhard, vừa là một nhà khoa học vừa là một nhà huyền bí, đã rút ra bài học tâm linh từ phòng thí nghiệm hóa học. Đôi khi nhà khoa học cho hai hóa chất vào cùng một ống nghiệm, nhưng chúng không kết hợp với nhau. Thay vào đó, chúng chỉ nằm cạnh nhau, không thể hòa quyện thành một. Nếu nhà khoa học tác động nhiệt vào ống nghiệm, ở nhiệt độ cao hơn, chúng thường sẽ hòa tan và trở thành một. Teilhard áp dụng điều này vào các mối quan hệ nhân bản. Đôi khi, vì đủ mọi lý do, chúng ta từ chối những mối quan hệ có ý nghĩa với nhau và giống như hai hóa chất trong ống nghiệm, chúng ta tách biệt, quá lạnh lùng để có thể hiệp nhất. Tuy nhiên, nỗi khát khao sâu thẳm, sự đau đớn, tổn thương, mất mát và sự chờ đợi cay đắng có thể – theo lời của Teilhard – làm gia tăng “nhiệt độ tâm thức” của chúng ta đến mức làm tan chảy sự lạnh lùng và mở lòng chúng ta ra với sự hiệp nhất. Mùa Vọng là mùa để gia tăng nhiệt độ tâm thức, thông qua việc để nỗi khao khát, sự cô đơn và những thất vọng làm chúng ta bớt lạnh lùng, bớt phán xét và bớt ích kỷ hơn.
- Một khúc củi ẩm phải xèo xèo trong lửa trước khi có thể bùng cháy! Đây là một hình ảnh từ Thánh Gioan Thánh Giá. Khi bạn ném một khúc củi ẩm vào lửa, nó không bắt lửa ngay lập tức. Trước hết nó phải nằm trong lửa và kêu “xèo xèo” cho đến khi sức nóng làm khô nó đủ mức. Chỉ khi đó nó mới bùng cháy. Thánh Gioan gợi ý rằng trong nỗi khát khao và những mong muốn thất vọng, chúng ta đang “xèo xèo” một cách ẩn dụ bên trong ngọn lửa tình yêu (cả nhân bản và thần linh). Có thể nói, nỗi đau đang “làm khô” chúng ta, để đến một lúc nào đó chúng ta cũng có thể bùng cháy trong tình yêu. Mùa Vọng là thời gian để những khao khát chưa được lấp đầy và những thất vọng cay đắng “xèo xèo” bên trong chúng ta, để ngọn lửa tình yêu cuối cùng có thể bắt nhịp và bùng cháy.
Sau cùng, tất cả những hình ảnh này đều nói lên cùng một điều: Mùa Vọng là về sự chờ đợi đúng nghĩa, về việc không giải tỏa căng thẳng quá sớm, về việc kiên nhẫn chịu đựng nó để để cho thần tính, sự gần gũi, Đấng Mê-si-a và cái cao cả được sinh ra sâu đậm hơn trong đời sống chúng ta. Có lẽ từ duy nhất tóm gọn tất cả điều này là từ KIÊN NHẪN. Mùa Vọng là mùa để thực hành lòng kiên nhẫn.
Carlo Carretto là một tu sĩ đã sống một thời gian dài trong sa mạc Sahara như một ẩn sĩ, nơi ông đã viết những cuốn sách đầy thử thách sâu sắc. Sau khi ở sa mạc nhiều năm, một phóng viên đã phỏng vấn và hỏi ông rằng: “Sau tất cả những năm tháng thầm lặng và cầu nguyện, nếu ông phải gửi một thông điệp về cho thế giới, đó sẽ là gì? Ông nghe thấy Thiên Chúa nói gì với thế giới?”
Câu trả lời của Carretto là: “Thiên Chúa đang bảo chúng ta hãy học cách chờ đợi! Chờ đợi nhiều thứ! Chờ đợi Thiên Chúa!”
Đó chính là thách đố của Mùa Vọng.