Tất cả chúng ta đều có một năng tính tình dục mạnh mẽ, triền miên và đáng kinh ngạc, đây là một phần trong hoạch định giữa Thiên Chúa và tự nhiên. Tính dục nằm ngay trong bản năng chẳng khác gì hít thở và luôn luôn hiện diện trong đời sống chúng ta.

Văn chương tôn giáo có xu hướng ngây thơ và chối bỏ sức mạnh của tính dục, như thể nó là một nét thứ yếu có thể gạt ra bên lề cuộc lữ hành của linh hồn, và thậm chí còn cho rằng có thể loại bỏ nó hoàn toàn. Không thể như vậy. Tính dục sẽ luôn bắt chúng ta phải cảm nhận nó dù có ý thức hay trong vô thức. Bản năng tính dục tự nhiên luôn mạnh mẽ trong con người ta đặc biệt là nơi các thanh niên. Nó lấp đầy cơ thể trẻ trung với các kích thích tố mạnh mẽ, ngay trước khi đương sự có được sự chính chắn về cảm tính và lý trí để nhận thức đúng đắn và truyền dẫn sáng tạo nguồn sinh lực này. Sự hung bạo, hoặc là bất thường, của bản tính tự nhiên cho con người có một cơ thể phát triển đầy đủ trước khi có được trưởng thành về cảm tính và lý trí. Do đó, tồn tại nhiều mối nguy về thể lý lẫn đạo đức nơi một đứa trẻ đang lớn nhưng lại mang một thân xác người lớn trọn vẹn.

Ngày nay, mọi chuyện phức tạp hơn khi chúng ta dậy thì sớm hơn nhưng lại kết hôn muộn hơn. Và gần như quy chuẩn trong mọi nền văn hóa, trẻ em dậy thì lúc mười một hoặc mười hai tuổi, và hai mươi năm sau mới kết hôn. Tình trạng này đặt ra một vấn đề cấp bách và rõ ràng: Làm sao kìm nén tính dục của về mặt cảm tính cũng như đạo đức suốt năm tháng dài đó? Việc chiến đấu để trung thành giữ các giới răn sẽ dẫn con người đi đến đâu?

Chúng ta phải thừa nhận rằng, ở điểm này, bản tính tự nhiên dường như quá mạnh bạo, nhưng nó có những góc cạnh riêng của nó. Sự áp chế của nó là để đưa chúng ta vào giòng di truyền giống loài, tất cả các kích thích tố mạnh mẽ đó đổ vào thân thể thanh niên của chúng ta theo vô vàn đường dẫn để nung nóng cảm xúc, tất cả đều cùng một mục đich, muốn chúng ta sinh sôi nảy nở, duy trì chính chúng ta và giống nòi đến thiên thu vạn đại. Trên điểm này, bản tính tự nhiên hoàn toàn không nhượng bộ: Ở mọi tầm mức hiện hữu của chúng ta (thể lý, cảm tính, tâm lý, tinh thần) luôn có một áp lực mang tên tính dục để đưa chúng ta hòa vào tổng thể di truyền của loài người. Vì thế khi bạn thấy một chàng trai hay một cô gái phô trương tính dục của mình thì bạn vừa cảm thông vừa thông hiểu, vì bạn đã có một thời như thế, bản tính tự nhiên là đưa chàng trai hay cô gái đó hòa nhập vào giòng di truyền của loài người mà thôi. Đó là cách thức và thiên hướng của tính dục, và chính ở đó, Thiên Chúa hoạch định ý định thâm sâu của Ngài. 

Tất nhiên, việc hòa vào giòng di truyền loài người mang một ý nghĩa cao hơn việc sinh ra một đứa trẻ, dù việc này được ghi khắc sâu đậm và cực kỳ cưỡng bách trong mọi ngóc ngách của chúng ta, nó chỉ bị bỏ qua khi đối diện với những mối nguy lớn về tâm lý và đạo đức. Có những cách khác để có trẻ con, dù những cách đó không dễ dàng chấp nhận. Trẻ con phải sinh ra từ xác thịt. Nhưng sự thành toàn triển nở của tính dục và đời sống sinh sôi có những dạng nảy sinh sự sống khác. Chúng ta đã từng nghe câu: Sinh con, trồng cây, viết sách. Có nhiều cách khác nhau để hòa vào nhập vào giòng di truyền, và tất cả chúng ta đều biết có những người dù không có con cái, cũng chẳng trồng cây hay viết được quyển sách nào, nhưng lại là những con người sinh sôi kỳ diệu nhất. Thật vậy, điều này được chứng thực trong lời hứa độc thân khiết tịnh. Tính dục tự nó cũng mang trong mình một chiều kích tinh thần mạnh mẽ. 

Nhưng một khi đã đồng ý về tính dục như vậy, thì chúng ta đừng bao giờ ngây ngô về sức mạnh khủng khiếp nhưng mù quáng của nó. Xử trí làm sao với sức mạnh nhục dục bất kham của tính dục chính là gốc rễ cho nhiều đấu tranh tâm lý và tinh thần sâu sắc nhất của chúng ta. Tính dục mang trên mình nhiều vỏ bọc, nhưng áp lực nó gây nên luôn nhắm đến một mục tiêu, đó là: Tự nhiên và Thiên Chúa giữ một áp lực bất kham trên chúng ta để đưa chúng ta vào giòng di truyền của nhân loại, nghĩa là luôn mở rộng đời sống của chúng ta cho một sự thể lớn hơn chính bản thân chúng ta và luôn nhìn nhận một sự thật rằng mục đích thực sự của chúng ta là đi vào tình thân mật với người khác, với vũ trụ và với Thiên Chúa. Chẳng có gì ngạc nhiên quá mức khi chúng ta nhận thấy tính dục của mình quá lớn đến nỗi khiến chúng ta muốn làm tình với toàn thế giới này. Nhưng đó chẳng phải là mục đích thực sự của chúng ta hay sao?

Nhưng tính dục cũng trút cơn tàn phá xuống đời sống giáo hội của nhiều người. Chẳng có gì phải giấu diếm khi ngày nay một trong những nguyên do chính khiến nhiều người trẻ và thậm chí cả những người cao niên, đã không đi nhà thờ thường xuyên, phải đấu tranh cách này hay cách khác với tính dục và với những gì giáo hội nhìn nhận tình trạng hiện thời của họ. Tôi không có ý nói là chúng ta và các giáo hội nên thay đổi những giới răn về tính dục, nhưng có hai điều chúng ta nên làm: Thứ nhất, chúng ta nên nhận thức thực tế hơn về sức mạnh hung bạo của tính dục trong đời sống và nên hợp nhất sự phức tạp mang tên tính dục vào trong linh đạo của chúng ta. Thứ hai, chúng ta nên cảm thông và nhạy cảm về mặt mục vụ hơn đối với những vấn đề có liên quan đến tính dục.

Tính dục là một ngọn lửa thiêng liêng. Nó xuất phát từ Thiên Chúa và được phân tán đi khắp nơi, hiện diện mạnh mẽ trong mọi tạo vật. Từ chối nó không phải là điều hữu ích của chúng ta ở đây.