Vào chiều 18-05, năm linh mục đang lái xe ở phía bắc thành phố Guatemala để đến họp ở một cộng đoàn thì bị các người vũ trang mang mặt nạ chận bắt. Sau khi lấy các vật dụng tùy thân của các linh mục, họ nổ súng, giết cha Lawrence (Lorenzo) Rosebaugh, một linh mục người Mỹ và làm trọng thương cha Jean Claude Nowama, một linh mục người Congo.
   
Bản tin bỗng gây chú ý trong nhà dòng, không phải vì các nạn nhân là linh mục nhưng vì họ thuộc nhà dòng Hiến Sĩ Đức Mẹ Vô Nhiễm, dòng của tôi và linh mục bị giết là người tôi biết nhiều và rất kính trọng ngài.

Mircea Eliade đã cảnh báo các cộng đoàn đừng vì cái chết mà làm hư việc. Cộng đoàn của tôi cũng không muốn vì chuyện này mà làm hư việc. Lorenzo Rosebaugh không phải là một người bình thường, cũng không phải là một linh mục bình thường. Cha là món quà Chúa cho thế giới, giáo hội và cộng đoàn của chúng tôi, đặc biệt là người nghèo mà cha tận hiến cả cuộc đời cho họ.

Cha Lorenzo sinh năm 1935, tại Appleton, bang Wisconsin, nhưng lớn lên ở St-Louis. Cha vào nhà dòng năm 1955 và chịu chức linh mục năm 1963. Luôn luôn yêu thương người nghèo và thiết tha với công chính, Lorenzo chịu ảnh hưởng Dorothy Day và Daniel Berrigan rất lớn. Vì thế, cha đã trả một giá khá đắt.

Năm 1968, để chống đối chiến tranh Việt Nam, cha đốt một số giấy tờ. Cha bị tù hai năm. Năm 1975, cha di chuyển bằng cách xin quá giang xe ở Ba Tây, và trong nhiều năm, sống ngoài đường phố ở Recife, không địa chỉ, không giáo xứ, cử hành Thánh lễ với người bụi đời và giúp họ kiếm thức ăn. Vì thế cha bị chính quyền nghi ngờ, bị bắt, bị bỏ tù, bị đánh đập. Bầu khí chính trị của Ba Tây lúc đó nếu không có sự can thiệp của quốc tế, thì chắc cha đã bị thủ tiêu. Chỉ sau khi bà Rosalyn Carter viếng thăm Ba Tây thì cha mới được phóng thích. Sau đó bà gặp cha và nhân cơ hội đó, cha xin bà can thiệp để cải thiện nhà tù ở Ba Tây.

Trong những năm 1980, cha bị viêm gan gần chết, buộc phải về Mỹ để điều trị, nhưng sau đó cha lại hoạt động trở lại. Năm 1983 cha lại bị bắt vì phá hoại hệ thống âm thanh ở Fort Benning và phát thanh bài giảng cuối cùng của giám mục Romero. Vì hành động này, cha bị thêm 18 tháng tù.

Từ đó, cha dọn về Catholic Worker ở Nữu Ước, rồi về Salvador để sống gần người nghèo, và, sau một thời gian tĩnh tâm dài hạn ở Nhà Dòng Mẹ ở Pháp, cha về St-Louis một thời gian săn sóc mẹ của cha sắp chết và viết hồi ký, sau đó cha về Guatemala, nơi cha làm tông đồ cho người nghèo cho đến khi cha chết tháng vừa qua.
   
Cha viết một quyển sách về các kinh nghiệm của cha: “Hiểu Biết qua Thất Bại: Hành Trình của Từ Bi, Chống Đối và Hy Vọng.” Tôi được đặc ân viết Lời Tựa cho quyển nhật ký kể hành trình nội tâm của cha xuyên qua cuộc đời của cha. Trong bài đó, tôi có viết:

Có lần Daniel Berrigan nói: Một nhà tiên tri không khấn lời khấn ghét bỏ mà khấn lời khấn yêu thương. Và đó là những gì Lorenzo làm. Cha khấn lời khấn yêu thương và cha đã đi trên một con đường gồ ghề, nhất là đi một mình, đi chân không, đi vào tù, để lại cho cha là thân xác bị đánh đập, bị hao mòn, nhưng cuối cùng nó lại cho cha hạnh phúc, chín chắn, dịu hiền, trung tín, ngay thẳng và biết ơn. Cộng đoàn của chúng tôi được thành lập để phục vụ người nghèo và nhà sáng lập cộng đoàn đòi hỏi chúng tôi phải học ngôn ngữ của người nghèo. Tất cả chúng tôi đều cố gắng học, nhưng chỉ có một ít người có đặc sủng và có quả tim để cụ thể ở với người nghèo, chịu dơ bẩn, sống ngoài đường nơi người nghèo sống, đem thức ăn, giường ngủ, an ủi, nhân phẩm và Thiên Chúa đến cho họ. Lorenzo đã học ngôn ngữ của người nghèo, vì cha là bạn, là luật sư, là linh mục của họ và chúng tôi tự hào về cha!

Trong thánh lễ an táng, cha giám tỉnh mô tả cha “một phần như thánh Gio-an Tẩy Giả, một phần như thánh Phan-xi-cô Đa-xi.” Đúng là người nghèo đã nhìn cha như vậy.

Cha Lorenzo không thích nói về mình, nhưng ở Nhà Dòng Mẹ ở Pháp, có một đêm cha đã chia sẻ câu chuyện sau: “Trước khi vào tù vì kháng cự, tôi đi tĩnh tâm với cha Daniel Berrigan. Ngài nói với chúng tôi: ‘Nếu con làm chuyện đó mà cơn giận và cay đắng mọc lên thì đừng làm!” Tôi cầu nguyện trắng đêm trước hôm bị bắt lần đầu tiên, phần vì sợ, phần vì tôi cần Chúa giúp để hạt giận, hạt cay đắng đừng mọc lên!”

Và cha không bao giờ để hạt giận, hạt cay đắng lớn lên. Lúc nào tinh thần cha cũng dịu dàng và cha được người nghèo đỡ đầu, tôi nghi trong giây phút cuối cùng, khi bị tên cướp thiếu suy nghĩ, kết thúc đời cha một cách vô nghĩa, cha, cũng như Chúa Giêsu, đã tỏ lòng thương xót vì sao cớ sự lại xảy ra như vậy: “Xin Cha tha cho chúng; chúng không biết việc chúng làm!”